Vọng quê
Vọng quê Tôi hẹn lại tuổi thơ mình trên đầu hạt lúa lép
Mùa trẩy hội trên đôi cánh em chiêm trũng một bàn cờ
Tốt ngượng nghịu qua sông thương đường về lệ lạt
Nước chiêu hồi tàn cuộc cũng bay sương
Trăng non không mọc trên lề hè rát bỏng một tầm phu
Ngày tay em díu mỡ
Ngón tay thon đầu mùa đơm nụ xuống tầm gai bẩy sắc
Tôi đong trời thả xuống một cơn mưa róc hạt
Cuối chiều bươm bướm cũng cùn bay
Những cơn giông bức xạ thấp
Mẹ vênh nón đi trả mùa vài mẹt phù sa bờ non ruộng ngập
Trâu trấu hứng mưa tức tưởi gốc tre già
Sụt sùi cơn giông hình hài tháng bẩy
Sóng cuốn dạ đề loang bức tranh mây
Sấm vang không đủ tiếng cho hồn bay phách lạc
Những ngôi tường bưng vách trắng
Khói vẫn xâm ngày đại mạch
Bữa cơm mùa lạnh bỏng mặt
Nón trắng che hạt trắng ngấm vui buồn
Mùa bẻ cong những lá tre đang kỳ dâng hương
Đám cưới rạng như trăng vừa đầy tháng
Tứ tán hồn tôi bay trên nóc mái đình sập nấc xuống buổi chiều chạng vạng
Những hình vân gạch úp
Liu diu phách nhịp lá đa hiền
Rơi...rơi...rơi
Trưa nay xuống phố hàng điểm lân tinh
Rằm tháng tám
Cầu giông đi lạc lối cầu vồng
Tôi sẩy tuổi thơ bay mót dọc đường làng
Bước cao bước thấp
Mẹ khâu túi ba gang chôn xuống bờ đất xốp
Khẩn mùa vàng!
Ngọn đèn rụm lửa
Dâm bụt trổ mã đỏ
Ngã xuống ngõ một bóng chiều mơ ngủ
Mở toang lối chân về
Bánh tẻ gói hình tam giác mũ
Thúng đội nón mùa hanh tay mẹ trì xuống bậc thềm nhà
Mắt lấp lánh niềm vui về chợ
Đáy thúng mòn nỗi nhớ lại dầy thêm...
Trong trí nhớ tuổi thơ tôi, miền quê như vọng gác
Canh những giấc mơ lạc lối bước chân về
Có những lần tôi buồn tôi bật khóc
Khóc trên đôi cánh mùa đông chưa kịp mọc
Trong trí nhớ tuổi thơ tôi, giấc mơ dạm ngõ cửa bồ đề
Kết duyên hình đồng xanh, hài rộng
Vó ngựa chìm sông, vó ngựa sóc
Vẫn êm lòng buổi cắt rốn chiều nôi
Và lũ chim thôi không quay về làm tổ
Mã vào Pleiku mơ ngày không mơ
Bước 




Nợ
Thu thiếu nữ
Trong phố...
Mùa vàng
Nhớ Sài Gòn
Câu thơ ngày cũ
Ảo ảnh
Mất mát
Cơn khát...



















